Thông Tin
|
|
|
|
tÂy..ngOan :))
18 Tuổi
Chưa biết
Ngày Sinh: 16-Tháng 10-1991
|
Không có thông tin
lantay_ls
Không có thông tin
Không có thông tin
|
Nội Dung Của Tôi
Cô giáo trẻ bán thân để học sinh có tiền đi học Ân Thái Hà sinh ra tại một vùng quê nông thôn ở tỉnh Cam Túc, Trung Quốc. Ở vùng đất nghèo đói này, các cô thôn nữ dù xinh hay xấu cũng đều sớm lần lượt tới các thành phố phương Nam kiếm tiền, để rồi mỗi lần Tết đến, họ đều mặt hoa da phấn, gói to gói nhỏ hân hoan trở về.
Còn Ân Thái Hà sau khi tốt nghiếp cấp ba lại không lựa chọn cho mình con đường đi như vậy. Đó là điều mà ai nấy trong thôn đều thắc mắc bởi xét cho cùng cô cũng là đứa con gái xinh nhất nhì cái thôn xóm nghèo này. Ân Thái Hà thường xuyên phải hứng chịu những lời mắng nhiếc của bố mẹ, bởi họ cho rằng, đứa con mình chẳng làm nên trò trống gì. Biết tin một ngôi trường tiểu học quê mình thiếu giáo viên, Ân Thái Hà đã chủ động tới xin dạy miễn phí. Bởi thành tích học tập cấp 3 tốt nên cô đã dễ dàng vượt qua các kỳ thi sát hạch, chính thức trở thành một cô giáo làng.
Lần đầu tiên Ân Thái Hà bước vào lớp, bọn trẻ con không ngừng trầm trồ khen ngợi, bởi vì từ trước tới nay, chúng chưa bao giờ được nhìn thấy cô giáo nào xinh đến thế. Cũng từ đó mà lớp học ngày ngày tràn ngập tiếng nói cười của học sinh. Nói là phòng học, nhưng thực ra nó cũng chỉ là một túp lều cỏ tránh mưa tránh gió, thân cây làm tường, đá làm bàn học, gạch xếp thành bục giảng, thứ có giá trị nhất là chiếc bảng đen được làm từ gạch, sau khi mài nhẵn, quết thêm lớp sơn đen. Ngay phấn viết cũng không đủ dùng, cô trò thường phải dùng vôi thay thế. Trong điều kiện thiếu thốn như vậy, Ân Thái Hà vẫn kiên trì dạy lũ trẻ từng nét chữ, dạy chúng cách làm người. Đêm khuya gió to đã thổi bay nóc lớp học, bảng đen cũng bị thổi lật. Ngày hôm sau đến trường, cả thầy và trò đều ngẩn ngơ. Thầy hiệu trưởng tới tìm gặp Cục trưởng Cục giáo dục của huyện để xin tiền nhưng rốt cục cũng trở về tay không. Tối về, thầy hiệu trưởng nói với Ân Thái Hà, Cục trưởng muốn cô tới tận nơi để lấy tiền. Một cô gái chưa từng đi xa nhà, chưa từng giao tiếp nhiều với người xung quanh như Ân Thái Hà đã lấy hết can đảm đi bộ 10 cây số tới gặp Cục trưởng.
Phòng làm việc của Cục trưởng bày biện vô cùng đẹp mắt, trên tường treo nhiều bức ảnh quý giá, bàn làm việc đen bóng, còn có thể nhìn thấy bóng người bên trên. Trên bàn làm việc có một lá Quốc kỳ nhỏ, còn ghế của Cục trưởng là ghế da, bóng lộn như được đánh xi, thậm chí nó còn bóng hơn màu tóc của Cục trưởng. Nhìn thấy Ân Thái Hà, Cục trưởng vồn vã hỏi chuyện, nhưng tất cả đều không đề cập tới mục đích cô tới đây.
Mãi tới đêm khuya, thầy hiệu trưởng chỉ tay tới cửa một căn phòng, nói Ân Thái Hà cùng tới đó lấy tiền với ông. Khi Ân Thái Hà bước vào, cô chỉ nhìn thấy một chiếc giường và lần đầu tiên quý giá của đời con gái, Hà đã "hi sinh" nó để đổi lấy tiền màng về cho các em học sinh.
 Ân Thái Hà khi làm gái bán hoa
Ân Thái Hà không khóc, bởi vì, trước mắt cô giờ đây chỉ hiện ra hình ảnh đáng thương của các em học sinh đang chờ phòng học để lại được ngày ngày lên lớp. Mặc đêm khuya, cô vẫn trở về nhà, không ai nói hết được nỗi nhục, sự xấu hổ đang dâng trào trong lòng cô. Ngày hôm sau, những người dân trong thôn tự động tới trường, mua một ít vật liệu để dựng lại phòng học đổ nát nhưng chắc chnhững ngày mưa gió sẽ vẫn không thể lên lớp được. Ân Thái Hà nói với đám trẻ, sẽ không lâu nữa, huyện sẽ cử người tới mua gạch để xây cho chúng ta một phòng học thật vững chãi. Trong suốt nửa năm đó, thầy hiệu trưởng đã phải tới tìm Cục trưởng hơn chục lần nhưng đến một đồng cũng không nhận được.
Chỉ có thầy hiệu trưởng mới biết Cục trưởng đã làm gì với Ân Thái Hà nhưng chỉ mình ông biết thì làm được gì. Năm học mới đã bắt đầu, có rất ít người có khả năng nộp tiền học cho con, số học sinh cố trụ lại được ngày càng ít, chúng đều phải theo cha mẹ đi thả cừu rồi. Nhìn thấy cảnh tượng này, Ân Thái Hà vô cùng đau lòng, cô đau lòng khi nhìn thấy lũ trẻ không được ngày ngày cắp sách tới trường. Khi Ân Thái Hà biết niềm hi vọng được đến trường của lũ trẻ đã trở nên quá xa mờ, cô đã cởi quần áo khoác trên mình, đứng trước gương, tự hứa sẽ dùng tấm thân này để hoàn thành giấc mơ cắp sách tới trường của lũ trẻ. Cô biết rằng, những người em người chị trong thôn mình đều xa quê để làm cái nghề bán thân đó. Cô hiểu đó là cách kiếm tiền nhanh nhất. Cô vội vàng đi tắm rồi tới từ biệt thầy hiệu trưởng, từ biệt cha mẹ, từ biệt căn phòng cỏ dột nát để đến với chốn phồn hoa đô thị. Trước khi Ân Thái Hà đi, bố mẹ cô cười còn thầy hiệu trưởng đã khóc… Nơi phồn hoa đô thị đó đối với Ân Thái Hà không chút hấp dẫn, trong mắt cô chỉ hiện ra hình ảnh căn phòng cỏ thấp tè cùng ánh mắt hi vọng được đi học của lũ trẻ. Cô bước vào một cửa hiệu cắt tóc, nằm lên chiếc giường nhơ nhúa, để cho người khác chà đạp lên thân thể mình lần thứ hai. Ngày hôm đó, cô viết trong nhật ký: “Hóa ra Cục trưởng cũng chẳng bằng khách làng chơi.” Ân Thái Hà là người tiết kiệm nhất trong số chị em ở đó. Cô không trang điểm, cũng không hề mặc lên mình những bộ quần áo hở hang nhưng cô luôn là người đông khách nhất, cô luôn là người cướp cơm của những chị em khác, cũng chính bởi thế mà cô luôn phải gánh chịu những trận đánh hội đồng của những người bán dâm khác. Mỗi lần mặt mày thâm tím, cô lại phải chuyển tới nơi khác. Mỗi lần nhìn thấy gương mặt bỉ ổi của khách làng chơi, Ân Thái Hà dường như lại nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của lũ trẻ nhỏ quê mình. Chính vì thế, cô chưa từng một lần rơi nước mắt, bởi vì, cô là một giáo viên. Sau khi trừ đi tiền sinh hoạt phí, Ân Thái Hà gửi toàn bộ số tiền mình kiếm được cho thầy hiệu trưởng. Theo lời dặn của Ân Thái Hà, thầy hiệu trưởng đã dùng toàn bộ số tiền đấy để cải thiện dần cho phòng học của trường. Mỗi lần có người hỏi tiền ở đâu ra, thầy hiệu trưởng đều nói là tiền quyên góp của xã hội dành tặng thôn. Nhưng rồi, cái kim trong bọc lâu ngày cũng lộ ra, cuối cùng một hôm có thông tin từ bưu điện truyền về, nói rằng chỗ tiền đó là của cô giáo Ân gửi về. Sau khi biết được tin đó, khắp nơi đều tra hỏi Ân Thái Hà, nhưng cô đều khéo léo từ chối trả lời, bởi cô, là gái bán dâm. Có tiền, trường học đẹp hơn hẳn. Tháng đầu tiên, trường mua được bảng đen, sửa lại nóc phòng. Tháng thứ hai đã có bàn gỗ. Tháng thứ ba tất cả trẻ em đều đi học, tháng thứ tư, học sinh ai nấy đều có khăn quàng đỏ. Đến tháng thứ năm, không còn học sinh nào phải đi chân đất tới trường nữa rồi. Tháng thứ sáu cũng là lúc Ân Thái Hà trở về. Nhìn thấy cô từ xa, bọn trẻ đều tranh nhau chạy tới, gọi mừng: “Cô Ân đã về rồi… Cô Ân xinh đẹp đã về rồi…” Nhìn thấy gương mặt rạng ngời của lũ trẻ, Ân Thái Hà không cầm nổi nước mắt, những giọi nước mắt buồn tủi trong suốt nửa năm qua cuối cùng cũng đã rơi. Ở nhà được vài ngày, cô giáo Ân lại tiếp tục lên đường. Đến tháng thứ bảy, trường đã có sân vận động, tháng thứ tám có sân bóng rổ, tháng thứ chín học sinh đều có bút chì mới, tháng thứ mười sân trường tung bay lá Quốc kỳ. Vậy là ngày ngày các em học sinh đều có thể đứng tại sân vận động, dưới lá Quốc kỳ, hát vang bài Quốc ca. Tháng thứ 11, vì một người khách kiên quyết không chịu dùng bao cao su nên cuối cùng cô giáo Hà đã mang thai, sau khi giải quyết cái thai, Ân Thái Hà trở thành vợ bé của người đàn ông đó. Nhưng vì nửa năm gần đây làm ăn thất bát nên người đàn ông đó đã rũ bỏ cô. Cô ra đi với hai bàn tay trắng. Từng đấy chuyện xảy ra khiến Ân Thái Hà cảm thấy vô cùng mệt mỏi, cô muốn về nhà, muốn trở về với những đứa trẻ thân thương. Nhưng ước mơ lớn nhất của cô là xây cho lũ trẻ một phòng học to đẹp, rồi mua cho chúng máy tính. Để thực hiện ước mơ đó, cô lại một lần nữa hạ thấp mình tới cầu xin người đàn ông đã rũ bỏ mình. Người đàn ông đó nói không có tiền, nhưng có thể giới thiệu cô cho một ông chủ khác sẵn sàng bỏ ra 3000 đô- la Mỹ để mua cô trong chỉ một đêm. Nghĩ tới bao khó khăn gian khổ đã trải qua, Ân Thái Hà lại một lần nữa nhắm mắt nằm lên giường của ông chủ giàu có đó. Cô thề với bản thân, qua nốt đêm nay, cô sẽ về nhà, sẽ về với lớp học thân thương. Nhưng cũng chính vào đên hôm đó, Ân Thái Hà đã bị người đàn ông đó cưỡng bức cho tới chết. Trước khi cô chết cũng chỉnh là lúc cô vừa bước sang sinh nhật lần thứ 22
 Ân Thái Hà ra đi, nhưng cô vẫn chưa hoàn thành được tâm nguyện là xây cho các em học sinh một phòng học thật đẹp, mua cho chúng những chiếc máy tính thật tốt. Đám tang đưa tiễn Ân Thái Hà ngập tràn trong nước mắt. Mọi người nhìn thấy một bức ảnh đen trắng của cô, trong ảnh, nụ cười cô thật hồn hậu. Thầy hiệu trưởng lật mở cuốn nhật ký của Ân Thái Hà, nghẹn ngào đọc trong nước mắt. Cô viết: “Mỗi lần bán thâ, có thể giúp một em học sinh có cơ hội cắp sách tới trường. Mỗi lần làm vợ bé, có thể mang lại hi vọng cho cả một trường học…” Lá Quốc kỳ đỏ thắm trong sân trường treo rủ. Có lẽ đây là lần đầu tiên trong lịch sử Trung Quốc, lá Quốc kỳ đỏ thắm treo rủ vì một cô gái bán dâm vĩ đạist- dn
tÔ cAnk lạNk lẼo nưỚc trOng vEo 1 miẾng thịT hEo bÉ tẺo tEo 4 thẰng tO bÉo trAnk nhAu vỚt 1 đứA nhAnk tAy hỚt kÁi vÈo thịT hEo trÔi nỔi h đÂu mẤt 3 thẰng hOk đưỢc mẶt nhƯ hEo tựa gÓi ôM tHìa lÂu chẲng đưỢc thịT đÂu cÒn nữA dưỚi nưỚc lÈo 
Đừng ngoảnh mặt nhìn lại kẻ đã từng có thái độ phản ứng hoặc không chung thủy với bạn. Hãy ngẩng cao gương mặt xinh đẹp và nhớ rằng: bạn xứng đáng nhận được những điều tuyệt vời trong cuộc sống. Cùng Chào ngày mới xinh tươi khám phá cuộc sống muôn màu và vẻ đẹp trong con người  ~
Tình yêu như thể rút thăm, Rút trúng thì sướng, rút nhầm thì đau. Tình yêu như thể đi câu, Anh nào chai mặt ngồi lâu mới tài. Tình yêu như thể quan tài, Mới lanh quanh ở bên ngoài đã run. Tình yêu như thể dây thun, Lúc co lúc giãn lúc còn đứt ngay. Tình yêu như thể ông say, Lúc nào cũng tưởng đang bay trên trời. Tình yêu như thể điểm mười, Có học cho hết cả đời vẫn mong. Tình yêu như thể đuôi công, Trông thì đẹp đấy nhưng không ra gì. Tình yêu như thể bánh mì, Tây ta đều thích bởi vì nó ngon! Tình yêu như thể thỏi son, Sinh ra chỉ để làm mòn cái môi......
50 Tình Huống Thử Người Đang Yêu Mỗi câu trả lời "CÓ" tính là 2%
Bạn đã bao giờ : 1. Cảm thấy run khi người ấy nhìn bạn?
2. Bạn từng làm điều gì đó ngộ ngĩnh để gây ấn tượng cho người ấy?
3. Khi bạn ngủ người ấy luôn có mặt trong giấc mơ của bạn?
4. Bạn có cho rằng mình sẽ dành phần còn lại của cuộc đời mình sống cùng người ấy?
5. Bạn có nói với người ấy điều mà bạn không nói với ai khác?
6. Bạn có thể không bao giờ nói dối người ấy?
7. Bạn gọi cho người ấy hơn mỗi lần một ngày chỉ để nghe thấy tiếng nói của người ấy?
8. Bạn có đặt người ấy trên hết mọi thứ trong cuộc sống của bạn thậm chí trước cả bạn?
9. Quà của người ấy có vẻ thú vị hơn những thứ quà tặng khác, thậm chí ngay cả khi bạn biết trước chúng là món gì?
10. Bạn có chú ý về sự xuất hiện hoặc nhưng phong cách riêng của người ấy mà những người khác không chú ý?
11. Bạn có cho rằng có những bài hát nhất định có vẻ như được viết về người ấy hoặc về hai người?
12. Bạn có sẵn lòng làm phiền người khác người khác chỉ để nhìn thấy người ấy mỉm cười?
13. Bạn có trông đợi ngày Valentine?
14. Một cái ôm siết chặt hoặc hôn của người ấy thật sự làm cho mọi thứ tốt hơn?
15. Bạn sẽ ở bên người ấy trong những khi đau khổ hay những khi đói nghèo?
16. Bạn có nghĩ đến chuyện đặt tên cho những đứa con tương lai của bạn?
17. Bạn có gọi nhau bằng tên thân mật?
18. Bạn có biểu thị hàng ngày tình yêu của mình?
19. Bạn có coi người ấy là người bạn tốt nhất của bạn?
20. Bạn có đau buồn khi nghĩ đến cuộc sống mà không có người ấy?
21. Bạn có nhớ tới những ngày kỷ niệm đặc biệt (ngày hẹn đầu tiên....)?
22. Bạn có nhớ những ngày có những kỷ niệm nhỏ của hai người (lần đầu ăn sáng cùng nhau...)?
23. Nếu người ấy cần một quả thận, bạn có sẵn lòng cho một trong hai quả thận của mình?
24. Bạn có nghĩ đến người ấy vào ngay lúc này?
25. Bạn có thấy nhớ người ấy, ngay cả khi người ấy ở phòng bên cạnh?
26. Người ấy đã gặp bố mẹ bạn chưa?
27. Bạn có bao giờ viết cho người ấy một bức thư?
28. Hai người đã bao giờ cùng chọn một bài hát mà cả hai cùng thích?
29. Nếu người ấy chuyển đến một nơi khác, liệu bạn có đi cùng?
30. Bạn có sẵn lòng cạo trọc đầu nếu người ấy yêu cầu?
31. Nụ cười của người ấy làm bạn mỉm cười theo?
32. Bạn có cảm thấy đau buồn nếu người ấy đang đau buồn?
33. Bạn có cảm thấy như bạn có thể đọc được tâm trí của người ấy?
34. Hàng tiếng đồng hồ trôi đi nhanh chóng khi hai người ở vên nhau?
35. Có bao giờ bạn nói yêu người ấy trước mặt bạn bè?
36. Bạn đã bao giờ chỉ ngồi và nghe hết những vấn đề của người ấy?
37. Bạn có mua vé xem phim, kịch... mà bạn không hứng thú nhưng người ấy lại quan tâm?
38. Bạn đã bao giờ cùng ngồi vạch kế hoạch tương lai với người ấy?
39. Bạn có nhớ sinh nhật của người ấy không?
40. Bạn có biết màu bạn ấy yêu thích?
41. Chỉ cần nhắc đến tên người ấy trong cuộc nói chuyện cũng đủ làm cho bạn thấy lòng mình ấm lên?
42. Bạn có thấy khó ngủ sau khi không giải quyết xong cuộc cãi cọ với người ấy?
43. Bạn có bao giờ đi xa hàng trăm km chỉ để nhìn thấy nhau?
44. Bạn có bao giờ yêu cầu gửi tặng một bài hát cho người ấy trên radio?
45. Bạn có cảm thấy tim mình đập nhanh hơn mỗi khi người ấy vào trong phòng?
46. Bạn có thấy mình đang nghĩ xem người ấy làm gì khi không ở bên cạnh mình?
47. Bạn có thêm một sở thích mới vì người ấy cùng chia sẻ?
48. Bạn có cảm thấy khó khăn hơn khi đi mua hàng cho người ấy?
49. Bạn đã bao giờ không tập trung trong khi nói chuyện với người nào đó vì nghĩ đến người ấy?
50. Giữ bàn tay cua người ấy làm bạn cảm thấy an toàn và yên tâm hơn?
Giờ bắt đầu xem kết quả nè:
* 100%: Nỗi ám ảnh sẽ giết chết tình yêu. Bạn có thể đang bị ám ảnh.
* 80 - 98%: Tình yêu của bạn là mạnh mẽ và lâu dài.
* 50 - 79%: Một tình yêu mới nhưng sẽ tiến tới tình yêu bền vững
* 30 - 48%: Bạn yêu người ấy một cách khờ dại và thuần khiết.
* 10 - 28%: Tình yêu của bạn như một con xúc xắc, nó đang phụ thuộc vào may rủi.
* 0%: Bạn chẳng hề yêu người ta.
|
Người Thăm Gần Đây
 6 Sep 2010 - 16:35
 4 Sep 2010 - 13:19
 1 Sep 2010 - 22:43
 1 Sep 2010 - 19:13
 1 Sep 2010 - 8:46
Bạn bè
352 bài viết
 31st December 2009 - 02:34 PM
753 bài viết
 6th September 2010 - 01:39 PM
1344 bài viết
 29th August 2010 - 04:27 PM
72 bài viết
 18th September 2008 - 11:24 AM
36 bài viết
 29th March 2008 - 08:28 AM
|