Tự dưng có tí tâm sự vào đây post cho đỡ phải nghĩ nhiều đau đầu

Mình lập ra site lsno1 này từ 29-9-2006 đến nay đã gần được 4 năm ( trước đây hoạt động dưới tên miền teenls.net cũng đc hơn 1 năm, gần 2 năm gì đó) mình đã quen biết và chơi với rất nhiều người từ đây , có rất nhiều ng đến, giúp đỡ mình xây dựng web từ con số 0 ban đầu, có những người bây h vẫn còn tham gia, cũng có những người đến nay đã ko còn tham gia nữa. dù thế nào mình cũng cảm ơn và trân trọng đóng góp của mọi người với diễn đàn, nên dù có chuyện gì mình cũng đã cố gắng duy trì nó dù đã có lúc mình thất sự là cực kỳ nản lòng.
Từ lúc ban đầu lập ra diễn đàn, mình chỉ mong là có một chỗ để mình ( hồi đấy là teen :"> ... mới có 16-17 tuổi :"> ) và mọi người có một sân chơi chung để chia sẻ với nhau vui buồn, để có chỗ để chém gió với nhau trong những lúc chán. Lúc ban đầu diễn đàn rất vui vẻ , dù ít mem nhưng mọi người chơi, nói chuyện với nhau rất vui vẻ và tôn trọng lẫn nhau . Nhưng có vẻ càng ngày nó càng biến tướng thành nơi để moi ngừoi chỉ chăm chăm vào nói xấu, chỉ trích người khác. Thật sự là nhìn lại mình cũng rất buồn.
Do nhận thấy mình có vẻ ko còn hợp với teen nữa nên mình đã dần ko quản lý diễn đàn một cách thật sâu, sát nữa để những ng có tính cách trẻ trung hơn mình quản lý ( về tuổi đời có thể mình trẻ hơn , nhưng về cách nghĩ có lẽ những ng này hợp với teen hơn mình ) mình chỉ lo khâu tìm nơi đặt diễn đàn và duy trì nó thôi. Khâu này hàng tháng ngốn của mình cũng không ít tiền. Nhưng với mong muốn duy trì sân chơi cho mọi người nên mình cũng ko thấy có vấn đề gì cả
Nhưng mà đến hôm nay thì mình thấy thật sự là mình đã chản nản. Mình đã cố gắng để tiếp tục nhưng có lẽ tính mình ko còn hợp với teen bi h nữa. mình thấy có vẻ mình đã lạc lõng ở nơi từng là ngôi nhà thứ 2 của mình . mình đã cố gắng onl cả một ngày để có thể hiểu và giải đáp thắc mắc của mọi người và làm nguội đi mấy cái đầu nóng nhưng mình chẳng nhận được gì, mọi người ko thèm hỏi han hay lập topic thắc mắc , mọi người chỉ chăm chăm vào xoáy nhau rồi nói bóng nói gió thật sự là mình thấy có vẻ BQT đã ko còn được tôn trọng theo đúng nghĩa của từ này nữa và thật sự mình thấy thất vọng. và từ đấy mình thấy ko còn sức lực để chèo lái con thuyền LsNo1 nữa. Có thể mình sẽ hôi phục nhưng có thẻ cũng là ko. Mình ko nói trước được. Mong mọi người hiểu cho mình
ThânKo sâu răngP.S. Cũng không phải riêng một mình mình đã từng coi lsno1 là ngôi nhà thứ 2 đâu chứ nhỉ

. Còn ai chugn cảm xúc ko